 | | thơ miên vũ thanh | |
| |
|
|
MÙA XUÂN NGƯỜI
HONG ẤM MÃNG ĐỜI HOANG
Đó không phải là vùng quá khứ chết
mà nhớ nhiều rót rượu lại muốn say
chiều khói bếp bay lên trời báo tết
thằng con hư buồn gục mặt xuống tay
bên khung cửa tha phương giăng khắp phố
mặt trời oan hồn mờ trong sương mai.
nếu cứ vậy - bao giờ thôi trăng mắt?
loài người trơ sao cũng đễ muộn màng
dẫu hỏa ngục nhốt đời (theo Kinh Thánh)
bởi tội tình sám hối trước nhân gian
sẽ vạn kiếp còng lưng khiêng thập giá
ăn năn mình vẫn là cách thương thân
hai cổ tích mai đào khoe hai sắc
mùa xuân người hong ấm mãng đời hoang
mùa xuân người hong ấm mãng đời hoang
sẽ nơi khuất cuối đường ra phố tết
có một tôi với bóng mình dưới đất
bước xuống đường nhặt lại tháng năm phai
MIÊN VŨ THANH
( Stockton - Xuân 2011. )
|
| |
|
|